Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by Anh
Trái tim em có ước mơ.

Em vẫn nghĩ rằng lấy chồng phải lấy người như anh.
Đêm đêm ngước nhìn trăng, mơ có anh bên cạnh
Hoa trên mặt đất nở vì ai, uyên ương dưới nước thành đôi vì ai.
Thả chiếc khăn tay theo gió bay đến bên anh.”(Lời bạn tôi hát khi say)
Read more »
Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by Anh
Tôi quyết định tắt máy, nhổm dậy vươn vai ngang ngửa vài cái cho đỡ mệt mỏi. Đằng sau gáy tôi mỏi nhừ và nóng. Tôi lại ước vơ vẩn giá giờ này có một bàn tay êm mượt đặt vào chỗ thịt ấy của tôi, kể cũng khoái trá lắm… Tôi mở cửa phòng, trước mắt là một khoảng sân trần, trống trơn và cô lập. Gió dêm nhè nhẹ tràn vào mơn man cái bì da trên mặt tôi, những chiếc lông mi chạm vào nhau cho một chút cảm nhận thanh tịnh của màn đêm… Bầu trời lúc này có màu xanh lam lục, chút sáng và chút sao, tôi ngửa cổ nhìn ngắm nó, bị cắt ngang chéo bởi những sợi dây phơi đã lớn lên với đời tôi, mỉm cười! Tôi thở, hít căng lồng ngực một chút gió và đi xuống dưới nhà. Căn nhà thanh tịnh trống trải này lắm khi với tôi như một cái chuồng không cửa , làm tôi chỉ muốn đạp tung mọi thứ hoặc chí ít trổ thêm dăm ba cửa sổ để cảm thấy rằng tôi đang sống giữa đời … của những đời. Tôi liếc mắt ra chỗ tivi, tặc lưỡi, rồi quay tròn chiếc khóa xe trong tay…
Read more »
Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by Anh
Tôi tình cờ gặp lại nàng trên đường. Tính ra chúng tôi cũng đã lâu lắm ko gặp nhau rồi, kể từ ngày ra trường đến nay. Chưa bao giờ tôi khoái được cái món miến cho dù đó là miến lươn hay miến cá. Nhưng tôi vẫn gật đầu với nàng khi nàng rủ tôi đi ăn miến. Tôi ko biết là do giọng nói, nụ cười của nàng hay vì trong bát miến ấy, đã có bỏ thuốc mê mà sau đó, tôi đã sa lầy, từ đúng của cảm giác trong tôi.

- Anh có 3 ngày để cưa đổ em!- Nàng xòe 3 ngón tay và nhìn tôi bằng cặp mắt nửa như thách thức nửa như chế nhạo.
- 3 ngày? Quá ít với khả năng của anh!- Tôi thú nhận. Read more »
Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by Anh
Ngày xửa, ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng. Read more »
Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by Anh
Trong một buổi diễn thiết vào đầu năm học, Brian Dison – tổng giám đốc của tập đoàn CoCa CoLa, đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có 5 quả bóng là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung, bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại: gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần, đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy sướt, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng, thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.
Bạn làm thế nào đây?
Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt những mục tiêu của mình vào những gì người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới hiểu rõ đều gì là tốt nhất cho chính mình.
Bạn chớ thờ ở với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
Read more »
Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by Anh
Một câu chuyện kể rằng, có hai người bạn thân cùng bị lạc trong sa mạc. Họ cứ đi, đi mãi, và tới một thời điểm trong cuộc hành trình, họ bắt đầu tranh cãi với nhau xem đi hướng nào để thoát ra. Không kiềm chế dược sự bực tức và tuyệt vọng, một người đã tát vào mặt người kia. Người bị đánh, rất đau, nhưng không nói gì, chỉ viết một dòng trên cát: “Hôm nay, người bạn thân nhất đã tát tôi”.
Họ lại đi tiếp và đến được một ốc đảo với một hồ nước lớn. Người bạn lúc nãy bị đánh vì vội uống nước và tắm rửa nên đã bị trượt chân và đang chìm dần. Người bạn kia vội nhảy xuống cứu anh ta lên. Khi mọi sự đã qua, người bạn lúc trước bị đánh đã khắc một dòng chữ lên một phiến đá: “Hôm nay người bạn thân nhất đã cứu tôi”.
Người bạn đã đánh và cũng đã cứu anh ta thực sự ngạc nhiên nên hỏi: “Tại sao khi tớ đánh cậu, cậu viết lên cát, còn bây giờ cậu lại khắc lên phiến đá?”
Read more »
Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by Anh
Tôi nhìn em….đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa đầy u uất. Vậy mà em nói em hạnh phúc… Tôi xót xa…Giọng em đều đều… như cô phát thanh viên, em kể với tôi mà như đang nói một mình….Cái cô bé vốn mong manh, dễ vỡ oà trong em đâu mất, lúc này trước tôi em cố chấp và có sức chịu đựng đến bền bỉ…
* *
*
Quán cà phê tối thứ 7 tấp nập hơn, ngọn nến trên bàn leo lét cháy. Tôi bước lại gần Nam.
Đón tôi bằng một câu hất hàm quen thuộc… “Ê mày!”. Đó là thứ ngôn ngữ quen thuộc của mấy thằng lãng du (cái cách gọi của các em) khi rời khỏi bốn bức tường của văn phòn. Hôm nay chỉ có tôi và Nam, cà phê và nhạc nhẹ…
Tôi ngồi xuống, đốt cho mình 1 điếu thuốc…nhả ra những vòng khói điệu nghệ. Im lặng…
- Mày hôm nay lạ thế? – Nam hỏi tôi.
… Read more »
Posted Tháng Bảy 12th, 2011 by Anh
“Anh lần nữa post lai truyện ngắn này, tặng em Anh mong con đường của em đi, sẽ có nhiều may mắn, Hạnh phúc sẽ đến với em “
“Anh sẽ không nhớ em lâu đâu!” – Khi nói câu cuối cùng, Ninh mỉm cười. Nụ cười toả sáng thông minh mà sau ba năm quen nhau, nó vẫn khiến tôi choáng váng say mê pha lẫn căm ghét cay đắng. Tôi đưa cho cô hộp da đựng cây violin quý, nói khẽ: “Không có em, mọi việc với anh sẽ khó khăn”. Ninh khoác dây đeo lên vai, bước vào phòng cách ly sáng trắng, không ngoái đầu nhìn lại. Read more »
Posted Tháng Bảy 19th, 2011 by em
Ui. Tối hôm qua đang ngủ thì có người đập cửa phòng trọ , khổ là vì ngủ mình nên phải bật điện (sợ ) ai ngờ bọn đó thấy mình 1 thân 1 mình con gái nên đập cửa . Tỉnh giấc bọn đó bỏ chạy mất tiêu và …rồi cảm giác sợ hãi bắt đầu lan tỏa con người mình , chẳng biết làm gì ngoài việc khóc và gọi điện thoại . Trong đầu cứ nghĩ nếu tụi nó vô lại mình sẽ cầm con dao …đâm chết tụi nó. Vậy là ngồi khóc cho tới gần sáng , may là gọi điện cho a mình mới lấy lại được tinh thần ,nếu không thì xỉu…xỉu …rồi .
Chưa hết nỗi lo không biết túi ni sẽ ra sao đây .chắc lại thức cả đem hay ngồi khóc …Ôi ông trời ui………….tui phải làm sao đây , tôi sợ bóng tối , sợ 1 mình và sợ lũ khốn nạn kia .hẹn bọn bây túi nita sẽ giết………
Posted Tháng Bảy 15th, 2011 by em

Thế là tớ có blog riêng cho mình rùi , tự do tung tăng những suy nghĩ hihihih